Urgent: Kính gửi Quý phụ huynh,
Buổi hội thảo "An Toàn Trực Tuyến và Sử Dụng Mạng Xã Hội" sẽ được diễn ra vào thứ Năm, ngày 19 tháng 10 năm 2017 lúc 6 giờ chiều tại Nhà hát BVIS.
Đăng kí tại đây!

Dismiss Notice
  • Trường Quốc tế song ngữ hàng đầu ở Việt Nam

    Lựa chọn hàng đầu về trường Quốc tế cho những gia đình tham vọng ở Việt Nam

    DSC04340

  • Chương trình giảng dạy Quốc tế độc đáo bằng tiếng Anh và tiếng Việt

    Trường song ngữ duy nhất tại Việt Nam có chương trình giảng dạy quốc tế

    DSC08444

  • Đội ngũ tuyển sinh thân thiện và dày dặn kinh nghiệm

    Chuyên viên tuyển sinh nói tiếng Việt và tiếng Anh sẽ nhiệt tình tư vấn, dẫn các chuyến tham quan Trường và hỗ trợ các em thực hiện các bài kiểm tra

    _KC_2999

  • Học sinh chăm chỉ và hiếu học

    Học sinh trường BVIS tốt nghiệp được nhận vào các trường Đại học tốt nhất ở khắp nơi trên thế giới

    DSC_4853

  • Phụ Huynh Việt Nam có sự cam kết cao với nền giáo dục chất lượng

    Phụ Huynh của trường coi trọng văn hóa Việt Nam bên cạnh chất lượng giáo dục quốc tế hàng đầu

    _KC_2161

  • Đội ngũ giáo viên có bằng cấp và kinh nghiệm quốc tế

    Tất cả giáo viên trường BVIS đều có bằng cấp và được xác nhận có đủ kinh nghiệm giảng dạy

    DSC_2557

  • Một trường Quốc tế sôi nổi và sống động

    Trường BVIS cung cấp một môi trường quốc tế sôi nổi nhưng vẫn tôn trọng văn hóa VIệt Nam

    IMG_2659

  • Đội ngũ nhân viên văn phòng chuyên nghiệp và kinh nghiệm

    Nhân viên song ngữ trường BVIS luôn hân hạnh được hỗ trợ Quý phụ Huynh với bất kỳ thắc mắc nào.

Giới thiệu về cô thủ thư và tác giả của Trường

Trúc Nguyễn là cô thủ thư yêu quý của trường BVIS. Cô là một thành viên tận tâm của cộng đồng Việt Nam và quốc tế. Và bây giờ cô là một tác giả của những cuốn sách vừa được xuất bản.

Nhờ sự giúp đỡ của hai cô con gái Nhã và Lam, Nhà trường hân hạnh được giới thiệu về cô cho Quý vị.

Cô Trúc tốt nghiệp đại học tại trường Simmons ở Boston, Mỹ. Cô có bằng thạc sĩ ngành Thư viện và Khoa học thông tin.

Cô đã làm việc cho “Room to Read” và đã dành rất nhiều thời gian để nâng cao việc đọc sách và văn học tại Việt Nam.

Cô đã được trao danh hiệu “Cống hiến cho thư viện trường học tại các nước đang phát triển” vào năm 2012, nhưng cô đã chưa thực sự nhận giải thưởng này đến tháng 08 năm 2015, khi cô bay sang Hà Lan và tham gia buổi hội thảo để nhận được giải thưởng xứng đáng.

Cô Trúc quyết định trở thành thủ thư khi bé gái đầu lòng của cô, Lam, hơn 1 tuổi. Cô nhận được học bổng để đi du học, nhưng cô quyết định dời lại sau vài tháng. Vào thời điểm đó cô lại mang thai bé thứ hai, Nhã, và cô tiếp tục bảo lưu lại vài tháng sau, và khi Nhã gần 1 tuổi, trường đã liên lạc với cô và thông báo rằng cô phải sang học vì học bổng chỉ có giá trị đến năm 2003. Cô đã rất bối rối và không biết phải làm gì; khi đó người thầy dìu dắt cô đã cho cô ý kiến và khuyên cô nên làm điều mà cô cảm thấy đúng. Vì vậy vào năm 2001, với bé gái lớn được 2 tuổi và bé nhỏ được 12 tháng cô đã rời Việt Nam để sang học tại trường Simmons, Mỹ. Cô đã trở lại sau chương trình học của mình và trở thành một người mẹ tuyệt vời vào năm 2003.

Sau khi bắt đầu công việc tại trường BVIS, cô đã bắt đầu cảm thấy những vấn đề quan trọng với những quyển sách dành cho thiếu nhi. Dựa vào kinh nghiệm từ công việc trước của mình, và thời gian được đào tạo tại Mỹ, cô nhận thấy rằng những quyển sách tại Việt Nam chưa đủ tốt. Cô quyết định tự mình viết sách bắt đầu vào năm 2012.

Thời gian đầu, cô không muốn ai biết về quyển sách của mình. Cô đã lưu những bản nháp của sách trong máy tính xách tay của mình và giấu chúng. Cô đã lo lắng rằng không ai có thể vẽ minh họa theo ý cô muốn, hoặc có thể biến những ý tưởng của cô thành hình ảnh – yêu cầu cho sự hoàn hảo của cô rất cao. Tuy nhiên, vào tháng 01 năm 2015, cô quyết định tiết lộ những quyển sách của mình cho một người bạn ở Nhà xuất bản Trẻ. Mười tháng sau, sáu quyển sách của cô được xuất bản.

Một trong những nguồn cảm hứng của cô Trúc đến từ công việc làm cùng trẻ em của mình. Sự ngây thơ trong đôi mắt các em khi các em nói, “Con yêu thư viện”, đã thật sự truyền cảm hứng cho cô. Cô cảm thấy rất hài lòng, và niềm tự hào, cũng như niềm vui xuyên suốt khi một đứa trẻ chỉ vào những chi tiết nhỏ nhưng quan trọng trong từng bức hình minh họa trong sách. Với cô, dành thời gian tìm một quyển sách, đọc cho các bé nghe và nhìn những gương mặt biểu cảm của các bé là một cảm giác thật tuyệt vời. Các em tự nhiên thể hiện mình và có thể phát triển tình yêu với sách, vì vậy cô nói rằng đây là một vinh dự to lớn khi có thể giúp các em.

Lam và Nhã viết về mẹ của mình

Bấm để xem bài viết bằng Tiếng Anh | Click here to read in English

Nhà văn ngồi ở bàn ở bàn viết của mình. Những chiếc cốc sứ mệt mỏi chen chúc với nhau như một công trình xây dựng bừa bộn; vết cà phê thấm vào nền gỗ của chiếc bàn; những cây bút lông chưa được đóng nắp nhỏ mực lên trên mặt bàn; giấy tờ nằm chồng chất khắp mọi nơi. Cô ấy nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nhin nó giương cặp mắt thách thức mình một cách mệt mỏi.

Sau một tiếng đồng hồ (giống một thập kỷ hơn), cô ta thở dài trước sự thật cho tới giờ mình vẫn chưa ghi được gì mới. Trong lúc vớ lấy cái cốc, cô vụng về hất đổ chồng giấy. Buông tiếng thở dài, cô mệt mỏi cúi xuống nhặt chúng lên. Nhấc mình khỏi chiếc ghế thân thuộc, cô lảo đảo đôi chút, nhớ về bữa ăn trưa mà cô bỏ quên và bữa ăn tối cô chỉ dùng qua loa. Chắc chắn đó không phải là bữa ăn dinh dưỡng nhất trên thế giới.

Vào nhà bếp, cô ném cái li vào bồn rửa và bật cái vòi nước lên. Dòng nước lạnh chảy xuống chầm chậm, tiếng róc rách của nó giống như đang thương xót cho cô vậy. Trời ơi, cô đã nghĩ gì khi nói đồng ý với nhà xuất bản? Tiếng quạt xoay bên trên như đang nhạo báng cô. Thật ra cô biết rõ mình đã nghĩ gì ấy chứ. Sách, sách cho con nít, hình ảnh trẻ con với nhũng câu từ ngây thơ, tuổi thơ trong một trang sách, giấc mơ thành sự thật, nguyên đống đó. Giá như cô có thể quay về thời gian …

“Mẹ? Mẹ đang làm gì vậy?”

Giọng con gái cô vang lên từ sau bức tường. Hướng đôi mắt nâu mệt mỏi nhìn con gái, cô giật mình quay về hiện thực; thanh thiếu niên không hề có hứng thú gì với việc hồi tưởng của người trung niên. “Không gì cả, ngoài việc rửa li” Cô cười nhẹ; cô cảm thấy như mình đang biến thành một bản nhạc buồn. Cô tự hỏi con cô sẽ nghĩ gì khi nghe tin mẹ mình bỏ cuộc; rất có thể là một cái liếc không quan tâm, hoặc cái nhìn nhăn nhó, hoặc một tiếng “uh huh” như lần cô loan tin mình sẽ viết sách.

“Tối nay mình ăn gì?” Giọng đứa con gái lười nhác.

“Hmm, lasagna đông lạnh” Cô thậm chí còn không thèm nghĩ về chuyện đó – bậy giờ tất cả những gì trong đầu cô đều là về cuốn sách đó.

“Oh…” - tiếng reo báo hiệu tin nhắn của chiếc iPhone – “okay …” – một tiếng cười xao lãng – “mẹ viết truyện sao rồi?”

“Viết gì? Oh, uh, cũng được” Nói xạo.

“Uh huh …” Thật ra cái này cũng đâu ngạc nhiên gì.

Sự yên tĩnh kéo dài. Cô ngâm nga, bọt xà phòng nổi lên theo nhịp điệu, mặt cười nổi lên trên mặt nước. Giọng của đứa con gái phát lên thêm lần nữa, ngập ngừng và ngắt quãng, chắc là chuyện gì trong trường. Cô lắc đầu, kéo mình khỏi sự chìm đắm.

“ … mấy đứa 4 tuổi không có thật sự nói chuyện như vậy …”

“Con nói gì cơ?” Bàn tán về mẫu giáo? Cái này mới.

“Con chỉ nói là …” – tap tap tap – “mẹ biết không đứa con nít nào …” – click – “lại đi nói ‘cháu có thể ngồi trên bập bênh không ạ?””

“Ờ, thì sao?”  Câu trả lời mờ hồ.

Đứa con gái hạ điện thoại xuống và nhướng mày. “Mẹ có thậm chí hiểu con đang nói gì không vậy?”

“Ờm …”

“Sách của mẹ đó! Cái thứ mẹ khổ sở làm mấy ngày nay đó? Mẹ có sao không vậy? Cần nằm nghỉ không? Con có phải gọi b…”

“Khoan … con đọc truyện của mẹ?” Cô thật sự không hiều chuyện gì đang xảy ra.

“Dĩ nhiên, mẹ để máy tính ngay đó khi con bước vào. Mẹ nói mẹ muốn được góp ý” đứa con nhún vai “Khoan, hay là đáng lẽ con phải chờ tới khi mẹ viết xong toàn bộ câu chuyện?”

Nhà văn tròn mắt kinh ngạc lúng túng nhìn cô con gái đáng yêu của mình. Con bé chưa bao giờ có hứng thú với việc viết truyện của cô. Cánh quạt xoay một cách mừng rỡ bên trên. Những cái ly dính xà bong nổi lềnh bềnh trong nước đụng lấy nhau, tạo ra tiếng clink vang lớn như thể đã chờ quá lâu để chúc mừng nhau sau 1 bài nói dài dòng. Cô ôm chầm lấy con gái, mặc kệ tiếng thét của con bé khi nhìn thấy những ngón tay dính xà bông rửa chén kia sắp chạm đến tóc minh.

“Vậy giờ nói mẹ nghe, mấy đứa 4 tuổi thật sự nói chuyện như thế nào?”

Ngô Thanh Nhã (Kaysie) 10B

and Ngô Thanh Lam 12V

Chia sẻ trang này:

Share